Mình rất thích chơi và coi thể thao. Mùa thu, mình thích coi đội phút bôn của trường đại học Michigan, và buồn lắm nếu đội Michigan thua. Khi đội thắng thì mình mừng lắm và hoan hô to! Mình nói, "Mầu xanh tiến lên!" Ngoài coi phút bôn, mình không thích coi nhiều môn thể thao khác. Mình không coi được bóng chày và gôn. Môn thể thao này làm mình ngủ. Mình thích chơi thể thao hơn coi. Thể thao mình thích nhất là ten nít và bóng chuyền. Ở trường trung học Flushing, mình chơi ten nít cho đội của Flushing được cả hết 4 năm. Bây giờ mình chơi ten nít cho vui thôi. Ở tiểu bang Michigan, trường trung học không có bóng chuyền cho con trai. Mình cũng chơi bóng chuyền cho vui. Khi mình tới trường đại học Michigan, ở đây có đội bóng chuyền cho con trai. Mình thích chơi, nhưng họ cao lắm và mình thấp. Nhưng mình rất thích chơi với bạn. Nếu không có thể thao, mình sẽ mập. Mình cũng có bệnh suyễn và chơi thể thao giúp mình khỏe hơn. Mấy bạn trong lớp biết rồi, và mình rất thích thắng!
Nếu người nào hỏi mình, "Chris có người có ảnh hưởng trong đời sống của Chris không?" Mình biết ngay. Người có ảnh hưởng trong đời sống của mình là ông bà ngoại. Mình không biết làm gì nếu không có ông bà ngoại. Họ tên của ông ngoại là Phạm Sài và bà ngoại là Phạm Nhân. Ông bà ngoại sống ở thành phố Lansing. Mình thích ông bà ngoại sống gần tại vì thường thăm được. Mỗi cuối tuần, ba má, chị LeAnne (khi đi về) và mình đến Lansing để đi lễ ở nhà thờ Việt và thăm gia đình bên ngoại. Mình cũng có mấy bác, chú dì, cậu mợ, và em họ sống ở đó. Mình thích sống gần tại vì chúng mình gặp nhau hoài. Ông bà ngoại là người có ảnh hưởng tại vì ông bà làm nhiều cho gia đình. Năm 1975, ông bà ngoại phải mang 9 đứa con đi ra khỏi Việt Nam. Ông bà ngoại biết không ở lại được. Thà đến nước Mỹ còn hơn ở lại Việt Nam. Khi đến Nước Mỹ, ông bà ngoại không có cái gì hết. Một nhà thờ đạo công giáo giúp ông bà ngoại và trẻ con. Họ cho nhà và quần áo. Sau đó, ông bà ngoại phải làm việc nhiều. Bây giờ, ông bà ngoại có nhiều con và cháu khỏe lắm.
Mùa hè trước, chị của mình, tên LeAnne, và mình đi du lịch đến thành phố Los Angeles. Khi mình đi, chúng mình gặp chị họ tên là Thu-Anh. Chị ấy sống ở gần Hollywood. Từ căn hộ của chị, chúng mình thấy bảng Hollywood được! Hollywood là một khu vực ở trong thành phố Los Angeles. Ai cũng biết cái bảng Hollywood. Bảng này ở trên núi Santa Monica ở Los Angeles. Từ "Hollywood" lớn lắm. Từ này cao 45 feet (hay 14 mét) và dài 350 feet (hay 110 mét). Mấy chữ ở trong bảng Hollywood là mầu trắng. Bảng Hollywood đã xây dựng-dựng năm 1923, và trước đó nói "Hollywoodland." Năm 1978, người xây dựng bảng mới. Bây giờ bảng xây dựng với gỗ và kim loại. Chắc bảng này đứng lâu. Nhiều phim dùng bảng Hollywood này. Ở gần bảng, cũng có chỗ khác nổi tiếng. Grauman's Chinese Theatre là một kiến trúc xây dựng ngày 16 tháng 1, năm 1926. Mở cửa ngày 18 tháng 5, năm 1927. Ai cũng biết Grauman's Chinese Theatre tại vì có bê tông (concrete) với dấu tay và chữ ký của người nổi tiếng. Bây giờ có khoảng 200 dấu tay, dấu chân, và chữ ký.
Lâu rồi mình chưa đi đám cưới! Mình rất thích đi đám cưới tại vì mình thích gặp người, nhảy, và ăn uống đồ ngon. Tới bây giờ, mình đi đám cưới của gia đình thôi. Bạn của mình trẻ quá và chưa có đám cưới. Mình không chờ được cho bạn từ trường trung học có đám cưới tại vì mình nghĩ vui lắm. Bây giờ mình 21 tuổi rồi và uống rượu được. Đám cưới trước mình đã đi là đámcưới của chị của Alan. Tên chị của Alan là Chi. Chi lấy chồng, Mark, ngay 31, tháng 12, năm 2010. Đám cưới của họ đẹp lắm và cũng có rất nhiều đồ ăn. Mình nhớ ăn thịt bò, khoai tây, và bánh. Khi 12 giờ sáng, chúng ta cũng kỷ niệm năm mới. Mình chưa bao giờ biết muốn gì ở đám cưới của mình. Mình 21 tuổi thôi và phải đi cao học! Mình cũng chưa có bạn gái hay việc làm để có tiền. Nhưng khi mình có, đám cưới của mình sẽ đẹp và lớn. Mình có gia đình lớn và muốn nhiều bạn tới, thì phải làm ở chỗ lớn. Sẽ có đồ ăn và uống rất ngon và nhạc hay. Đám cưới của mình sẽ vui lắm!
Khi mình tốt nghiệp từ trường đại học Michigan, mình phải đi học thêm! Mùa thu này, mình sẽ đi trường dược. Bây giờ, mình muốn đi trường dược ở trường đại học Illinois ở thành phố Chicago. Khi mình đang đi học ở đó, mình sống với chú dì của mình. Tên của họ là Tuyên và Lệ Liễu. Có một bạn đi trường đại học Illinois ở thành phố Chicago nữa, Vũ Quách! Nhưng Vũ sẽ đi trường cho nha sĩ. Sau tốt nghiệp từ trường dược, mình hy vọng đi làm ở chỗ nào được. Nhưng trước khi mình đi học ở trường đại học Illinois - Chicago, mình phải lấy lớp học kỳ xuân này. Mình phải lấy lớp tiếng Anh và kinh tế. Mình sẽ học ở trường đại học Michigan ở thành phố Flint. Flint ở gần nhà của ba má ở thành phố Flushing. Mình không muốn học lớp kinh tế ở Ann Arbor tại vì khó lắm. Lớp ở Flint dễ hơn lớp ở Ann Arbor. Sau học kỳ mùa xuân, mình sẽ có thời gian! Mình muốn đi du lịch, nhưng không biết ở đâu. Năm ngoái, mình đi với chị LeAnne đi Cali. Chúng mình đi thăm gia đình và bạn ở thành phố Los Angeles. Năm nay, mình sẽ đi tiểu bang Rhode Island tại vì chị LeAnne có việc làm ở đó vào tháng 6 và 7. Mình muốn mùa hè vui tại vì mùa thu phải trở lại học.
Mình có rất nhiều kỷ niệm khi đi học. Mình có kỷ niệm với bạn từ trường trung học và trường đại học. Mình mừng tại vì có nhiều hình để nhớ. Khi mình gặp bạn cũ, chúng mình cười cả ngày và nói về kỷ niệm vui. Mình sẽ buồn khi mình tốt nghiệp và đi ở chỗ khác. Nhiều người đã mừng để tốt nghiệp từ trường trung học Flushing. Nhiều bạn của mình nói, "Tôi không chờ được!" Nhưng mình thích đi học ở trường trung học Flushing nhiều. Mình có nhiều bạn và dễ gặp nhau mỗi ngày tại vì cả hết học sinh ở một cùng một toà nhà. Mình cũng có lớp với nhiều bạn và ăn trưa cùng nhau. Bạn thân của mình, Courtney, có tủ (có khóa) bên cạnh tủ của mình. Khi tốt nghiệp từ trường trung học, nhiều bạn đi trường đại học khác. Bây giờ mình không gặp họ nhiều được, nhưng đi thăm khi rảnh. Mình cũng có 3 năm ở trường đại học Michigan để có kỷ niệm. Mình làm nhiều bạn ở trong nhóm VSA, lớn và trẻ. Nhiều bạn đã tốt nghiệp và đi làm rồi, và bạn khác mới đi vô trường. Chưa bao giờ có một ngày khi mình không cười hay mừng.
Trước, mình nghĩ bây giờ sớm quá để chọn nghề nghiệp. Nhưng 3 hay 4 năm nữa, mình sẽ học xong và không phải đi học nữa. Mình sẽ đi làm! Bây giờ, mình muốn làm dược sĩ khi mình tốt nghiệp. Mùa hè năm nay, mình sẽ đi trường dược cho bốn năm. Sau đó mình sẽ làm dược sĩ. Mình muốn làm dược sĩ tại vì mình muốn giúp người. Mình thích khoa học và thích học về thân thể và tại sao người bị bịnh. Mình hy vọng mình đi làm được ở trong nhà thương. Nếu làm việc ở nhà thương, thì sẽ giúp người bịnh và dạy họ uống thuốc sao. Mình cũng muốn làm ở thành phố lớn, như Chicago tại vì có nhiều người hơn cần giúp. Dược sĩ là nghề nghiệp mình phải làm. Nhưng nếu cần tiền hay gì hết, thì mình không biết làm gì. Chắc mình làm một nghề nghiệp khi mình đi du lịch và ăn nhiều! Mình rất thích đi du lịch và đi ăn ở nhà hàng, và một nghề nghiệp đó sẽ là vui. Khi mình làm dược sĩ, mình hy vọng mình thích nghề nghiệp này và cũng đi chơi được.
Nếu không có tivi hay internet, mình không biết làm cái gì. Mình dùng internet mỗi ngày, ở trên máy tính và máy điện thoại. Mình dùng internet nhiều nhất để xem email, ctools, và Facebook. Khi mình đang đi học ở trường đại học Michigan, mình không có làm gì được nếu không có internet. Bây giờ tại vì mình bận lắm, mình không coi tivi nhiều được. Khi mình sống ở nhà ở thành phố Flushing, mình coi rất nhiều chương trình tivi. Mình mở tivi khi mình dậy, ăn, học bài, ngồi xuống, và trước đi ngủ. Mình vào internet khoảng 10 tiếng một ngày. Mình phải làm rất nhiều ở trên internet, như viết blog này bây giờ! Mỗi ngày ở lớp tiếng Viêt, chúng mình phải lên internet ở trên máy tính. Nếu không có thì không làm trình bày hay xem phim ở trên YouTube được. Nếu Cô Thúy Anh bị bịnh và không lên lớp được, chúng em không biết tại vì cần internet để gửi email. Mình cám ơn có internet! Mình nhớ khi mình có thì giờ để coi tivi được. Mình không bao giờ coi tivi hết học kỳ này. Mình rất thích coi chương trình Friends. Friends đã ở trên tivi cho 10 năm. Chương trình này rất hay và làm mình cười nhiều lắm. Khi mình đi về cho mùa hè này, mình sẽ coi Friends và chương trình khác ở trên tivi!
"KHÔNG HÚT THUỐC!" Mình thích khi mình thấy từ này. Mình không thích thuốc lá tại vì không tốt và làm phiền người khác. Thuốc lá không tốt cho cơ thể. Nếu người ta hút thuốc, thì phổi của người đó sẽ có mầu đen. Nhiều người Việt hút thuốc. Ba của mình đã hút thuốc khi ba trẻ hơn, khoảng 20 tuổi. Khi ba lấy vợ và có con, ba không hút thuốc nữa. Mình nhớ khi mình nhỏ, mình không thích khi ba đi ra ngoài hút thuốc. Sau khi mình ra đời rồi, ba hiếm khi hút thuốc thôi. Ba chỉ có hút thuốc khi bạn mời. Ba của mình không có nói không được. Khi mình ngửi thuốc lá trong quần áo của ba, mình tức giận với ba tại vì mình biết hút thuốc không tốt. Ở trường đại học Michigan, không hút thuốc được nữa. Nhưng, mình có thể thấy người còn hút thuốc. Mình không thích tại vì làm mình ho và khò khè. Mình có bệnh suyễn. Mình sẽ không bao giờ hút thuốc.
Mùa đông ở Michigan lạnh quá! Nếu bạn muốn khỏi bị bịnh, thì bạn phải mặc quần áo và áo khoác ấm. Mùa đông ở trường đại học khác với mùa đông hồi trước. Khi mình sống ở nhà và đi học ở trường trung học ở Flushing, mình lái xe đến trường thôi và ở trong hết ngày. Nhưng ở trường đại học, mình phải đi ra ngoài rất nhiều! Khi mình thức dậy, mình không muốn đi ra ngoài tại vì lạnh lắm! Lớp xa nữa và phải đi bộ lâu. Tại vì khí hậu ở tiểu bang Michigan đang mùa đông là khoảng 30 độ F và có gió mạnh và tuyết, mình mặc quần áo ấm hơn. Mình thường mặc quần gin với áo dài tay. Mình cũng mặc áo lạnh to và bao tay. Mình thích áo lạnh của North Face tại vì ấm lắm. Đôi khi, mình lên lớp và mồ hôi khi đến. Cho giày, mình thích mặc giày moccasins tại vì có da lông thú (fur) ở trong. Khi có cả hết những thứ này, mình sẵn sàng đi ra ngoài! Ngoài việc mình ghét thời tiết lạnh, mình cũng thích đi trượt tuyết đang mùa đông khi có tuyết. Bạn phải nhớ không cho thời tiết lạnh của mùa đông cản bạn đi chơi!
Mình có 2 lý do tại sao mình rất thích Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh, và Tết. Lý do thứ nhất là tại vì mình kỷ niệm với gia đình. Lý do thứ 2 là tại vì mình được ăn nhiều! Gia đình bên ngoại lớn lắm. Ông bà ngoại của mình có 11 đứa con. Sắp hết lấy vợ rồi và cũng có thêm con nữa. Khi nào có Lễ Tạ Ơn hay Giáng Sinh, có rất nhiều người ở trong nhà. Lễ Tạ Ơn năm 2011 đã ở nhà của mình ở thành phố Flushing. Gia đình từ mấy chỗ khác đến, như Cali, Chicago, Grand Rapids, và Lansing. Chúng mình ăn nhiều lắm! Có gà tây, khoai tây, bắp, và nhiều món nữa. Sau đó, mình đi mua sắm lúc khoảng 10 giờ tối và trở về khoảng 4 giờ sáng. Giáng Sinh giống như Lễ Tạ Ơn một chút. Mình cũng kỷ niệm với gia đình bên ngoại. Trước khi mở quà, chúng mình phải đi lễ ở nhà thờ. Sau đó, chúng mình đi xuống hầm để ăn phở và coi văn nghệ. Sau ăn, chúng mình đi nhà của cậu mợ ở thành phố Lansing. Lúc đến 12 giờ, thì mọi người mở quà. Ngày Tết, mình cũng ăn nhiều nhưng không có nhiều gia đình tới. Mình thường đi lễ ở nhà thờ và ăn sau lễ. Hôm này có bánh chưng, xôi, chả giò, và heo quay. Ngày này, mình cũng chơi Bầu Cua Tôm Cá và nhiều người đưa mình lì xì với tiền ở trong!
Mình phải nói về bạn và gia đình lý tưởng, nhưng mình không có. Bây giờ, mình nghĩ mình có bạn và gia đình tốt nhất! Khi mình đi trường trung học ở Flushing, mình rất thích đi chơi với bạn. Bạn của mình vui lắm. Suốt 4 năm, mình không bao giờ có một ngày khi mình không cười. Tên của bạn thân từ trường trung học (và cũng từ tiểu học) là Courtney và Janae. Mình gặp bạn Janae ở trong lớp 3. Chúng mình chơi thể thao với nhau, và rất thích chơi bóng đá. Bạn kia, Courtney, cũng thích chơi bóng đá. Mình gặp Courtney khi mình ở trong lớp 4. Bây giờ, Courtney và Janae vẫn còn bạn thân của mình. Ở trường đại học Michigan, mình cũng gặp nhiều người mới. Năm thứ nhất, mình vào nhóm Vietnamese Student Association. Mình có nhiều bạn ở trong nhóm này. 3 năm qua rồi và bây giờ mình có rất nhiều bạn. Nếu mình không đi trường dược ở đây ở Michigan, mình sẽ nhớ bạn ở đây. Mình có nhiều bạn rồi, nhưng mình muốn nữa. Mình rất thích gặp nhiều người và có bạn mới!
Chúc Mừng Năm Mới các bạn! Mình hy vọng con rồng mang đến cho mấy bạn vạn sự như ý! Cuối tuần qua, mình đi với sáu bạn con gái trong nhóm VSA đến thành phố Detroit. Ở đó, VSA từ trường đại học Michigan biếu diễn múa. Sáu chị em ấy múa với nón lá. Tên em gái biên đạo điệu múa này là Andrea Dưỡng. Em ấy ở trong lớp tiếng Việt năm thứ nhất. Em ấy chọn nhạc gọi "Đoản Xuân Ca." Mình thích điệu múa này tại vì chị em gái đẹp và nhìn hiền. Nhạc này cũng làm mình mừng. Mình rất thích nhạc xuân! Tết ở Detroit có bánh mì ngon lắm và người phụ nữ mặc áo dài đẹp và thú vị. Mình hỏi má của mình về Tết ở Việt Nam. Nhưng, má không nói nhiều chắc tại vì gia đình bên ngoại rời Việt Nam năm 1975. Má nhớ ông bà ngoại mua quần áo mới cho các em, và tất cả mấy chị em mừng lắm. Sau đây, mình hỏi dì của mình về Tết. Tên dì ấy là Dì Oanh. Mình hỏi Dì Oanh tại vì dì ấy đã sống ở thành phố Thượng Hải ở nước Trung Quốc. Dì Oanh nói ở nước Trung Quốc, người ta có rất nhiều pháo hoa. Pháo hoa ở đó nguy hiểm lắm. Người ta bắn pháo hoa đến 2 giờ sáng. Nếu mình đi Á Châu, mình muốn đi Việt Nam hay nước Trung Quốc đón Tết.
Chào các bạn! Mình mừng tại vì mình lấy lớp tiếng Việt được học kỳ này. Mình tưởng không được tại vì phải lấy mấy lớp khác. Bây giờ, mình sẽ gặp các bạn cả thứ ba và thứ năm! Nghỉ mùa đông của mình vui lắm. Mình đi về nhà ở thành phố Flushing và gặp nhiều bạn. Chị của mình cũng đi về từ thành phố Cleveland. Chúng mình có nhiều thời gian để đi chơi. Một lần, chị và mình gặp bạn ở thành phố Grand Rapids. Mấy bạn này đang đi hay tốt nghiệp rồi từ trường đại học Michigan. Đi chơi với bạn vui lắm tại vì mình nói chuyện với bạn lâu chưa gặp. Mình cũng kỷ niệm ngày sinh nhật của mình với bạn Annie và Lylian. Annie và mình 21 tuổi rồi! Mấy bạn đến thành phố Ann Arbor và mọi người đi chơi ở đường South University. Và bây giờ, mình phải trở lại học. Học kỳ này mới bắt đầu và mình bận lắm rồi. 2 tuần nữa là Đêm Việt Nam, "culture show" của nhóm VSA. Mình phải tập múa cả đêm. Mình phải đi ngủ trễ và dậy sớm. Mình phải làm nhiều cho Đêm Việt Nam, nhưng mình rất phấn khích! Mình hy vọng tất cả các bạn trong lớp đi coi được!